DANH NGÔN NHÀ GIÁO

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Hữu Trí)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf Nhmoi.swf Tantrao.jpg Dinh_Nong_Luc.jpg PL2011.swf Chuc_mung_2011.swf 1dulichvinhhy29.jpg Song_sai_gon.jpg Muathuvang9.jpg Tp6.jpg 52.jpg Bh_2.jpg 29822a8.jpg Phuong_hong.jpg 291.jpg Tinh_lua_duyen_que.swf ME1.swf Xuanhopmatmoi1.swf Chucmungnammoi2013_ngayxuanlongphuongxumvay.swf

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > VN đất nước, con người >

    Đã là tháng Mười

    Những mùa cứ thế trôi đi. Tuổi xuân cũng sẽ trôi đi, nhẹ như gió chiều, không một lần ngoảnh lại, chỉ thấy nắng rơi và lá rụng đầy trên nỗi buồn của tuổi. Ừ, có thể ngày mai sẽ trầm lặng hơn, hoặc thêm nhiều nông nổi hơn như tôi đã từng, thì chỉ mong mãi đi hết tận cùng, cũng có thể sẽ có những thứ hay ho đang chờ đợi phía trước?

    Một hôm nao, giữa bộn bề tháng Mười, có chiếc xe hiền khô hát thênh thang mây trời, chợt nhớ những ngày tháng ba đầy nắng hay màu phượng đỏ tháng năm. Là một vài bài hát bỏ quên trong máy tính, tưởng như đã lâu lắm thành mốc meo, để khi nghe lại vẫn vẹn nguyên những cảm xúc đầu tiên, rồi vui cho một niềm vui nhỏ nhỏ, chưa kịp cũ. Là khoảng trời ngày ấy nhiều gió, mà người ta chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ đi qua nó trong ngày mùa Đông. Rồi nỗi nhớ nào cũng nguôi ngoai, như những nỗi buồn trong đêm mùa Đông…

    Đã là tháng Mười.

    Phố buồn và lạnh. Trong không khí có mùi của nước mưa và lá mục, còn bầu trời thì uể oải những mây là mây. Thời tiết thế này khó mà vui lên được. Tôi cứ ngồi thu lu trong phòng, để cho máy tinh rên rỉ một bản nhạc rồi nhìn ra cửa sổ suốt từ giờ này sang giờ khác. Tôi đang cố không nghĩ về khoảng vườn phủ nắng vàng ấm áp của mùa khô. Tháng Mười đến thật lặng lẽ. Sau những ngày mưa dài tháng Chín, mặc dù mặt trời vẫn lười biếng không chịu ló đầu ra khỏi mây, thật sự là mặt trời thì trần trụi mà tiết trời thì se lạnh và những kí ức dẫu buồn, nhẹ mênh mang thả vào chuỗi ngày bình lặng, như tiếng thở dài hiếm hoi của thời gian, đôi khi lại là một điều hồ hoặc nào đó, không biết nữa… chợt ngưng lại, ngừng trôi giữa lưng trời?

    Những vạt nắng yếu ớt không đủ để xuyên qua cả lớp rèm cửa màu da trời mỏng tang nơi cửa sổ, nên chỉ có thể đậu xuống sàn nhà như những cánh bướm trong suốt, chấp cha chấp chới, một kiểu nắng mong manh đến phát rầu lòng. Tôi lại đánh bạn với nỗi buồn muôn thuở của mình. Tôi nghĩ về bản thân, về mẹ, về những người còn lại trong nhà, về món mì quảng, về thịt bò xào hẹ và tiêu sọ, về mèo mun, về cây trứng cá, về một nhóm người nào đó ngoài kia đang mệt mỏi lao đầu vào cái ngày đầu tuần xuẩn ngốc, về tiếng chổi sột soạt giữa đêm, về khoảng trời đen đen nhầy nhụa như mực loãng phía trước mặt… Tôi chỉ gọi tên những thứ đó trong đầu, như một kiểu liệt kê vậy, không mục đích, không một mối liên hệ nào, tuyệt không tưởng tượng ra nổi vẻ mặt của mẹ tôi lúc này đang ở dưới bếp, cũng không thể phân biệt nổi ngò thơm hay thì là, loại nào tôi thích hơn, tất cả chỉ còn đơn thuần là những hình ảnh, chúng lướt qua tôi như những lưu ảnh lấp lóa. Còn tôi thì chìm dần vào trong đó.

    Đã là tháng Mười.

    Nỗi buồn cũng có những lúc hiền lành và dễ chịu như thế này đây. Tôi cứ ngồi im một chỗ, để mặc cho những chuyện đã qua ùa vào mình, cảm giác như được nằm trên cánh đồng cỏ lau vào một chiều cuối Hè vậy. Tôi đoán màu của khoảng không lúc ấy là một sắc gì đó xen giữa vàng nhạt, hồng nhạt, và xam xám. Còn dư vị của chúng, có lẽ là một vị ngọt dịu dàng. Tôi đã ngồi như thế. Cũng được rất lâu, rất lâu rồi. Những lưu ảnh đầy mùi vị đó, nỗi buồn rất dịu dàng đó, là những gì tôi nhận được mà không biết đấy là món quà chia tay của tháng Chín, hay món quà gặp mặt của tháng Mười. Thật chỉ muốn nói một lời cảm ơn, nhưng rồi cứ băn khoăn mãi đến nỗi dư vị của sự biết ơn cũng đã tan trên đầu môi từ lúc nào không hay?

    Mưa tháng mười đã không còn rạo rực, chợt đến chợt đi khi không còn mang tên mùa hạ; cũng chẳng nhẹ nhàng vương tà áo khi còn mùa Thu; để rồi giờ đây ào ào như gãy gánh. Ông trời quả thật khéo đùa, giữ nước làm gì để rồi cuối mùa như trút nước, như tiếc lại những ngày huy hoàng của mưa và gió, thế là ngập lụt, bão lũ. Mong mưa chỉ loáng thoáng và rệu rạo tháng mười qua nhanh!

    Đã là tháng Mười. Ngơ ngẩn buồn…

    Lép


    Nhắn tin cho tác giả
    Võ Thị Phương Yến @ 21:30 16/10/2012
    Số lượt xem: 956
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Em thăm Hoa Đất.

    Avatar

    Đã là tháng Mười . HOA DÃ QUỲ ... HOA ĐẤT  ... nở .

                   Những mùa cứ thế trôi đi .

           Cám ơn Phương Yến về ... món quà gặp của tháng Mười .

                                                Chúc bình yên cho Em .

    Avatar

    Cảm ơn sự nhiệt thành của anh đã tới dự sinh nhật Web và tiếp khách cho em, Một người anh thật xứng danh và tuyệt vời đó! em xin ghi nhận.

     
    Gửi ý kiến