DANH NGÔN NHÀ GIÁO

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Hữu Trí)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf Nhmoi.swf Tantrao.jpg Dinh_Nong_Luc.jpg PL2011.swf Chuc_mung_2011.swf 1dulichvinhhy29.jpg Song_sai_gon.jpg Muathuvang9.jpg Tp6.jpg 52.jpg Bh_2.jpg 29822a8.jpg Phuong_hong.jpg 291.jpg Tinh_lua_duyen_que.swf ME1.swf Xuanhopmatmoi1.swf Chucmungnammoi2013_ngayxuanlongphuongxumvay.swf

    Thành viên trực tuyến

    7 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    PHƯỢNG HỒNG

    Phuong_hong.jpg
    Nguồn:
    Người gửi: Lữ Hồng Ân (trang riêng)
    Ngày gửi: 14h:51' 20-05-2013
    Dung lượng: 36.0 KB
    Số lượt tải: 5
    Mô tả:

    Cuộc sống đầy ồn ào náo nhiệt khiến tôi tạm quên đi một thời trai trẻ đầy mộng mơ và lắm nỗi niềm. Bỗng hôm nay, tôi giật mình nhìn thấy “em”, mà không phải em, chỉ là cô bé ấy mặc tà áo dài trắng nữ sinh giống em ngày cuối ra trường.

    Ngày ấy, cái nắng tháng năm vàng như mật ngọt nhảy nhót trên những chùm hoa phượng giữa trưa hè. Ngày ấy, tôi đã phát hiện ra trái tim mình lỗi nhịp, nó không thể đập một cách bình thường mỗi khi tôi thấy em. Nhưng em vẫn hồn nhiên không biết đến một ánh mắt mong chờ.

    “Chùm phượng vĩ em cầm, là tuổi tôi 18
     Thủa chẳng ai hay thầm lằng mối tình đầu”…

    Lắng nghe và cảm nhận: Phượng hồng

    Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại

    Phượng hồng của nhà thơ Đỗ Trung Quân và nhạc sĩ Vũ Hoàng viết hay quá, đúng quá, đã nói hộ lòng tôi. 18, tôi vẫn còn nhát lắm, cho nên đến tận bây giờ, nhiều năm trôi qua, thứ tình cảm nguyên sơ, đầu đời tôi vẫn còn giữ trọn trong tim và dĩ nhiên em chẳng bao giờ biết được.

    Nghịch lý trong trái tim tôi lúc ấy là muốn em biết nhưng lại chẳng dám nói ra. Tôi ngây thơ “nhờ cây đàn buông tiếng xa xôi” rồi cuối cùng lại hờn dỗi với chính mình, và cả với em “ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu”. Có lúc tôi như một gã khờ ngẩn ngơ theo tà áo em bay, gieo những vần thơ vào trang vở, nhưng “mang đến lại mang về” vì thơ… không dám gửi.

    Lắng nghe và cảm nhận: Phượng hồng

    Tôi buồn, tôi ngẩn ngơ nhìn em đi qua và em mang theo cả mùa hè kỉ niệm…

    Tôi hôm nay lặng ngắm những chùm hoa phượng đang đỏ rực cháy giữa bầu trời qua ô cửa sổ trong tiếng nhạc chậm, buồn nhưng sâu lắng và da diết của bài Phượng hồng. Em của tôi ngày ấy lại chợt ùa về trong cơn mưa đầy giăng mắc, mơ hồ…

    “Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng,
    Em chở mùa hè của tôi đi đâu ?”…

    Phải, mùa hè của tôi ngày ấy, em đã giữ mất rồi… Mối tình đầu của tôi!

    HONGAN SƯU TẦM


    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Những

             chiếc

                    giỏ

                         xe

                            chở

                                 đầy

                                     hoa

                                          phượng

                                                    . . .

     
    Gửi ý kiến